Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016

[ĐVNCPL] CHƯƠNG 1

[ĐVNCPL]

Tinh Linh độc chiếm

[ĐVNCPL] CHƯƠNG 1

EDIT: Thiệu Thiệu

Chương 1:Chapter 1

Đại sảnh rộng rãi xa hoa, vách tường trang trí dày đặc hoa hồng đỏ thẫm cùng với màu sắc vàng nâu đan xen lẫn nhau, trong phòng trưng bày rất nhiều các tác phẩm nghệ thuật cùng đồ cổ đắt tiền, cho dù là người không hiểu chút gì về nghệ thuật, nếu thấy được ắt hẳn cũng sẽ lưu luyến khó quên.

Nơi này hoa lệ giống như là châu Âu cổ đại, vị quý tộc kiêu ngạo kia, tiêu hao lượng lớn tài sản để duy trì trang viên mộng ảo. Từ bên ngoài đi vào, quả thực giống như là quốc vương khởi giá, về tới cung điện của chính mình.

Khoảng ba tiếng trước, Tiêu Hòa dù có bị đánh chết cũng sẽ không cho rằng mình có thể tiến vào tới nơi này.

Mà giờ khắc này, hắn ngồi trên ghế salông đắt tiền, ánh mắt đều đã không chớp nhìn chằm chằm tờ hợp đồng.

Hết thảy những thứ này giống như là đang nằm mơ, làm cho hắn không thể tìm được một chút cảm giác chân thực nào.

Nhưng sau khi hắn tự nhéo đỏ cả đùi của chính mình chỉ còn lại cảm giác đau đớn tràn lan, trước mắt hắn là một nam nhân mặc tây trang đắt giá, đang bình tĩnh hướng hắn giải thích.

"Tiêu tiên sinh, nếu như  ngài ký xuống phần hiệp ước bảo mật này, chúng ta sẽ ưu tiên hướng ngài ứng trước một trăm nhân dân tệ, 29 trăm nhân dân tệ còn lại sẽ thuộc về ngài nếu như ngài hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn mỹ, sau đó toàn bộ khoản tiền sẽ được chi trả cho ngài."

Một... một triệu nhân dân tệ! A không... Là 30 triệu!

Tiêu Hòa cẩn cẩn trọng trọng ngồi tại chỗ, nhưng là lòng bàn tay của hắn đều đã toát ra đầy mồ hôi.

Đời này, tiền hắn tích trữ trong ngân hàng không vượt qua quá bốn con chữ số, nhưng trước mắt 30 triệu nhân dân tệ đang chờ hắn kiếm về nhà a!

So với bán thận  thậm chí việc nàykiếm tiền còn nhanh hơn a!

Nhưng là... Trên đời này thật sự có chuyện tốt như vậy sao? May mắn như vậy còn đập phải trên đầu hắn?

Tiêu Hòa khép mắt, bức bách chính mình tỉnh táo lại, đem sự tình chỉnh đốn lại một lần nữa nhớ lại từng chút.

***

Tiêu Hòa, năm nay đã hai mươi sáu tuổi, tốt nghiệp đại học hai năm trước, nghề nghiệp tự do, cha mẹ song toàn*, gia đình không có cái gì đặc biệt, có một muội muội sinh đôi.
*song toàn chắc nghĩa là là còn sống hoặc ở đây cũng có thể hiểu là khỏe mạnh.

Trở lại điểm cặn kẽ, Tiêu Hòa sinh gần ngay cạnh tại một bờ biển nhỏ , cha mẹ công tác ổn định, tình cảm mấy chục năm như lúc mới quen nhau, kinh tế gia đình tiêu chuẩn bậc trung, bình thường cũng là có thể nuôi một nhà bốn miệng.

Miễn cưỡng có điểm cùng người khác bất đồng, đại khái chính là muội muội của Tiêu Hòa, nàng từ nhỏ là một học bá, từ lúc tiểu học đến đại học, lại lần nữa vào viện nghiên cứu bảo mật quốc gia...

Mà nói thật, cái này cùng Tiêu Hòa không quan hệ nhiều lắm.

Tiêu Hòa cùng Tiêu Dung tuy là huynh muội sinh đôi, nhưng hắn ngoại trừ thời điểm khi sinh ra so với muội muội chính mình bò ra ngoài sớm hơn 3 phút, còn lại đều không có gì có thể so được với nàng.

Bất quá Tiêu Hòa dễ tính, bị muội muội áp chế cũng không phản kháng, không vấn đề gì còn rất đắc ý dào dạt, dù sao không phải hết thảy ca ca đều dung túng muội muội như vậy mà, hắn cũng như vậy vẻ vang a!

Chỉ là gần nhất hắn có chút tư tưởng phản nghịch, hai mươi sáu niên kỷ, nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, mà chưa từng nói qua chuyện yêu đương, điều này làm Tiêu ba Tiêu mẹ lo đến không thôi.

Con gái là gả cho 'Sự nghiệp', con trai cũng đừng cưới 'Thế giới 2D'(?) a!

Không sai... Tiêu Hòa đồng học thân là thanh niên tốt, kiêm thuộc tính otaku, đối thế giới 2D, độ mê luyến đã tăng lên đến có thể nhờ vào đó ăn cơm.

Cho nên  cái gọi là nghề tự do kia, cũng chính là viết chút tiểu thuyết, kiếm chút tiền nhuận bút, nuôi sống chính mình mà thôi.

Mà lúc này hắn bởi vì không chịu được lão cha lão mẹ nói mãi, liền đeo túi xách đi khỏi nhà, mỹ danh viết là đến thăm muội muội, nhưng thực chất là đi tị nạn .

Tiêu Dung bởi vì nguyên nhân công việc, kinh tế dư dả vô cùng, nhà cũng rộng rãi, hai phòng ngủ một phòng khách, bởi vì chủ nhân trường kỳ không có ở nhà cho nên tầng tầng lớp trong phòng phủ đầy bụi mỏng.

Tiêu Hòa cũng không phải lần đầu tiên đến ăn uống chùa (=.=) , cho nên đã sớm tự chuẩn bị chìa khóa, thoải mái mở cửa, xách túi vào ở.

Nhắc cũng khéo, Tiêu Hòa vừa dọn dẹp lại liền phát hiện nhà trọ của muội muội đã sửa lại mật khẩu WIFI.

Thân là một trạch nam, mạng làm sao có thể không có? Này là tuyệt đối không thể nhẫn nhịn được!

Đặc biệt là muội muội của mình còn là một người công tác cuồng, chờ nàng trở lại, phỏng chừng hắn ba ngày cũng đừng nghĩ lên mạng!

Cũng may ở nhà có máy tính khác, Tiêu Dung trước đây đã cho hắn nghịch, Tiêu Hòa cũng không kiêng kỵ, trực tiếp mở ra. Hắn vốn định trộm mật mã WIFI, nhưng ai biết mới vừa mở máy vi tính ra, màn hình đăng nhập xuất hiện một loạt câu hỏi..

Tiêu Hòa một mặt vừa nhìn, một bên oán thầm, uy học bá thế giới hắn không hiểu a, đăng nhập vào một cái máy vi tính mà thôi, cần phải điều tra hộ khẩu người ta như vậy à?

Bất quá Tiêu Hòa tính tình hảo, vừa vặn cũng rãnh rỗi không có chuyện gì làm, đơn giản liền nghiêm túc trả lời câu hỏi.

Lại nói tiếp những vấn đề này thực sự là cực kỳ giống một số câu hỏi điều tra tâm lý, thích màu sắc gì a~~, năng lực học tập a~~, khả năng giao tiếp a~, các loại sở thích a~... Gần tới hơn 100 câu hỏi phong phú, Tiêu Hòa một mạch toàn bộ làm hết.

Làm xong hắn hít sâu một hơi, tiếp đến liền thấy trên màn ảnh bắn ra một hàng chữ: “ Độ tương tính: 99. 999%.'

Tiêu Hòa líu lưỡi, cư nhiên cao như vậy, bất quá cái này độ tương tính là có ý gì? Chẳng lẽ đây là một câu hỏi kết thân?

Ôi, Tiêu Hòa nghĩ đến đây liền hứng trí, nghĩ tới chính mình thời điểm nào đó khó khăn tìm kiếm đối tượng ?

Ý niệm này mới vừa ở trong đầu hắn chợt lóe, hắn liền nghe ấm điện tại nhà bếp sát vách ong ong kêu lên.

Nước nóng hắn đun đã sôi , Tiêu Hòa nhanh chóng đứng dậy, đi vào nhà bếp.

Đem nước nóng đổ ra, Tiêu Hòa vỗ vỗ bụng đói, lấy ra một gói mì ăn liền, bỏ vào bát, chịu đựng ăn một bữa.

Sau khi ăn xong, Tiêu Hòa liếc mắt nhìn cái gian nhà dính đầy tro bụi, thật sự là không nhìn nổi, cầm khăn lau bắt đầu tổng vệ sinh.

Muội muội hắn cái gì cũng tốt, chính là phương diện việc nhà là số không, nếu là hắn không giúp nàng thu thập một phen, phỏng chừng nàng quanh năm suốt tháng đều sẽ không nghĩ tới phải quay về.

—— Tại viện nghiên cứu có người chuyên quét tước, nàng chỉ cần bảo vệ một gian phòng nhỏ chính mình là được.

Khổ cực làm lụng một phen, Tiêu Hòa nhìn nhìn tủ lạnh trống rỗng, thở dài, thu thập chuẩn bị đi mua đồ ăn.

Mì ăn liền này, ăn một lần thì tính là mới mẻ, ăn lâu dài quả thực là tự tìm ngược.

Chỉ là hắn vừa mở cửa phòng, còn chưa đi ra một bước, liền thấy thang máy mở ra, một đám hắc y nhân dũng mãnh tiến vào.

Tiêu Hòa bị sợ hết hồn, phản xạ có điều kiện chỉ nghĩ đến bỏ chạy, đám hắc y nhân cũng đã xông tới, không nói lời nào mà bắt cóc hắn, ra khỏi phòng đem hắn lên xe, một đường lao nhanh...

Mãi đến khi hắn tới tận bên trong toà nhà hoa lệ phi phàm.

"Tiêu tiên sinh, xin ngài yên tâm, chúng ta tuyệt không ác ý, chỉ là tìm kiếm lâu rồi cũng không gặp phải người có độ tương tính  cao như vậy, cho nên có chút khẩn trương, vội vàng đem ngài mời đến đây, nếu có chỗ mạo phạm, thỉnh tha thứ."

Không ác ý a! Tha thứ cho ngươi cái lông á! Tiêu Hòa trên mặt bình tĩnh, mà tâm lý đã có mấy vạn con thảo nê mã chạy như điên.


(*): bạn lạc đà thuộc giống ngựa này còn đồng âm với từ định mệnh mày, hình ẻm nè, mình đã kiếm tấm mình nhìn đẹp nhất đó =)))



Cũng may hắn dễ tính, nếu đổi là cái người nóng tính, hiện cũng tại đã gào thét ầm ĩ!

Thế này làm sao mà nhận? Rõ ràng là bắt cóc! Thế nhưng sao lại là 'nếu như' mạo phạm? Rõ ràng đã là mạo phạm đến lão bà hắn trên giường rồi!

Tiêu Hòa nổi giận đùng đùng, mãi đến lúc nam nhân âu phục liền nói một câu: "Mời ngài trước tiên đem phần tài liệu này nhìn một chút, nếu như nguyện ý nhận, chúng tôi sẽ trả hoa hồng đầy đủ sau khi ngài hoàn thành nhiệm vụ, nếu như không muốn nhận, chúng ta sẽ đem ngài đưa về chỗ cũ, làm bồi thường tinh thần là..." Nam nhân thong dong lấy ra một cái rương nhỏ màu trắng bạc, đẩy lên trước mặt Tiêu Hòa sau nói rằng, "Đây là tiền mặt, ngài có thể mang đi toàn bộ."

Vừa dứt lời, hắn nhẹ nhàng mở khóa, hòm bị mở ra, bên trong rộng mở là hai hàng nhân dân tệ mới toanh .

Chiếu theo 1 vạn nhân dân tê tiêu chuẩn để tính, Tiêu Hòa hơi hơi đếm một chút...


Này, ít nhất phải 10 vạn nhân dân tệ đi!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét